Home Ăn chơiDu lịch Cà phê võng “đặc sản” không thể thiếu khi xuống miền Tây, là nơi qua đêm giá rẻ và là điểm cứu cánh của bất cứ vị khách qua đường

Cà phê võng “đặc sản” không thể thiếu khi xuống miền Tây, là nơi qua đêm giá rẻ và là điểm cứu cánh của bất cứ vị khách qua đường

by admin
Rate this post

Từ trung tâm TP.Hồ Chí Minh, cứ chạy thẳng tít theo quốc lộ 1 đến Tiền Giang rồi nhìn dọc 2 bên đường, thể nào cũng tìm được hơn chục quán “Cà phê võng” theo phong cách miền Tây.

Đúng như tên gọi, khái niệm quán cà phê võng chính là việc chủ quán sử dụng những chiếc võng như một vị trí ngồi trong một không gian. Khách hàng vừa có thể thưởng thức nước uống vừa có thể nằm thư giãn, đong đưa trên chiếc võng.

Cà phê võng như một “đặc sản” trên quốc lộ 1A hướng về miền Tây 

 Cà phê võng miền Tây có dăm ba loại nhưng phải phân biệt được 2 kiểu này để không bị hớ tới đỏ mặt khi du lịch miền Tây

Cà phê võng miền Tây có thời bị biến tướng thay vì để khách tự nghỉ ngơi, một số ông bà chủ còn mời chào khách trải nghiệm dịch vụ “phục vụ” từ A – Z.

Hình thức biến tướng của cà phê võng rất dễ phân biệt, vì đây là một loại hình kinh doanh không được cấp phép nên nhiều ông bà chủ khéo léo đặt võng bên trong những chiếc tum ọp ẹp. Quán dạng này thường không phô trương mà kín cổng cao tường, ít người lui tới. 

Cà phê võng "đặc sản" không thể thiếu khi xuống miền Tây, thậm chí còn là nơi qua đêm giá rẻ và là điểm cứu cánh của bất cứ vị khách qua đường - Ảnh 2.

Cà phê võng miền Tây có dăm ba loại nhưng phải phân biệt được 2 kiểu “sáng” và “tối” để tránh bị hớ khi du lịch miền Tây

Khi khách vào bên trong những chiếc tum, lá dừa rủ xuống che chắn chỉ thấy mỗi cái bóng . Ngay cả chủ quán muốn làm phiền khách cũng phải thông báo trước. Giá mỗi giờ nằm ở tum thường dao động từ 30 – 40 nghìn đồng. Có nơi chỉ lấy tiền cà phê hoặc tiền phục vụ.

Cứ tưởng, khách đến chỉ đơn thuần uống cà phê nằm lắc võng không thôi, nhưng có ai ngờ ở đó âm thầm vẫn có người mua kẻ bán, có những cuộc “ngã giá” đến chóng vánh, có những em gái luôn sẵn lòng chiều khách “mây mưa” đến tàn canh.

Vậy nên khi đi miền Tây hễ nhìn thấy quán cà phê võng được che chắn kỹ càng, ở góc khuất thì bạn nên hiểu nó hiếm khi được cánh tài xế lựa chọn để nghỉ ngơi như những quán thông thường.

“1 ly cà phê xài tất các dịch vụ từ wifi, sạc pin điện thoại cả ngày, thậm chí ngủ qua đêm 

Chúng tôi chọn dừng chân tại một quán cà phê võng được đông đảo cánh tài xế lựa chọn để dừng chân. Đến đây vào thời điểm giữa trưa, quán võng nằm ngay ven đường lác đác vài khách nằm vắt vẻo nghỉ trưa, có người còn vươn vai, bẻ khớp ngón tay lắc rắc sau khi đánh một giấc ngủ trưa trên những chiếc võng. Gọi là cà phê võng, quả đúng thật vừa nhìn đã thấy “thiên la địa võng”, đâu đâu cũng thấy võng. 

Các quán cà phê võng không đông nườm nượp mà chỉ lác đác thế nhưng nhịp khách vẫn cứ đều đặn như thế ngày qua ngày 

Những chiếc võng cách nhau khoảng tầm 0,5 đến 1 mét, được cố định bằng những cây cọc sắt chôn dưới nền xi măng xen kẽ những chiếc ghế nhựa được xem là bàn. Có hơn 20 chiếc võng dưới gian nhà 70 mét vuông dựng lên chắc nịt bằng phên dừa khô theo kiểu nhà 1 gian truyền thống của người miền Tây, đảm bảo thoáng mát tới độ đặt mông xuống bất kỳ một chiếc võng nào, đôi mắt đã lim dim, nhẹ nhõm.

“Uống gì em? Ở đây có cà phê, đá sữa, đá me, mủ gòn, cam, chanh, rau má, dừa lạnh”, trong một hơi chị Yến chủ quán giọng miền Tây ngọt như mía lùi đã giới thiệu hết thảy những món nằm trong thực đơn nhà mình. 

Theo lời giới thiệu của chị Yến chúng tôi được biết giá mỗi món nước ở đây dao động từ 12 – 18 nghìn đồng một ly, không phụ thu tiền võng. Kể cả khi khách ghé để sạc điện thoại hàng giờ liền thì chỉ tốn… một ly cà phê. 

Tất cả các dịch vụ như sạc điện thoại, wifi, nhà vệ sinh ở cà phê võng đều chỉ bằng… giá của một ly nước 

“Bán vậy sao mà có lời chị?”, chúng tôi hỏi vui khi chị Yến đang thu tiền ở võng bên cạnh. “Thì cũng kiếm chút đồng ra đồng vô dị đó”, chị Yến đáp một câu đúng chất người miền Tây, luôn hào sảng, phóng khoáng trong từng lời nói. 

Trong một giờ nằm nghỉ tại đây, chúng tôi tính có khoảng 4 – 5 lượt khách vào, mỗi lượt như vậy chủ quán thu vào trung bình 15 nghìn đồng. Mỗi ngày theo chị Yến, quán cà phê võng này tiếp khoảng 10 – 15 khách. 

“Sau dịch vắng rồi đó chứ tháng này năm ngoái ngay thời điểm khách hành hương đông, một ngày tầm trưa trưa có khi võng nào cũng có khách”. 

Những quán cà phê võng kiểu này đa phần là phục vụ khách đường xa. Điều khiến cho ly cà phê hay trái dừa nơi đây trở nên hấp dẫn hơn bất cứ đâu là cái cảm giác được ngả lưng nhẹ nhõm, đôi khi có thể chợp mắt cho qua cơn buồn ngủ để rồi lại tiếp tục hành trình. Ngoài ra, sinh viên miền Tây xa quê lên Sài Gòn học, khi đi xe máy về quê lỡ đường hoặc kinh phí hạn hẹp cũng chọn cà phê võng để nghỉ chân vài giờ đồng hồ. 

Cà phê võng miền Tây nơi thứ gì giá cũng chỉ bằng đúng môt "cái ly", lời đồn người miền Tây mê võng nhà nào cũng phải có từ 2 - 3 cái trở lên - Ảnh 4.

Võng được đặt cách nhau một khoảng vừa đủ thoải mái 

Người miền Tây đi đâu cũng bị mê nằm võng mỗi nhà thường có từ 2 – 3 cái võng

“Tui đi đâu không có võng là tui chịu không nổi”, một tài xế vừa nằm nằm lúc lắc trên chiếc võng, tay cầm một ly trà đường “nốc một hơi” sau chặng đường dài vài chục cây số từ TP. Biên Hoà về Cần Thơ. Dừng chân ở Tiền Giang, tài xế này chọn một quán cà phê võng để ngả lưng. 

“Ở nhà tui phải có 2 cái võng, mê nằm võng bởi vậy đi xa thiếu cái võng là tui chịu không nổi, về miền Tây đúng boong cái ý, mà ngộ lắm, tui ghé nhà bạn thấy hầu như nhà nào cũng có võng”, chú tài xế nói. 

Người miền Tây từ xưa đến nay khi làm đồng, câu cá, chăn trâu, thường chọn bóng cây lớn, lựa chiều rễ cây mà “vắt vẻo” qua lại cho đỡ mỏi, mệt. Chiếc võng cũng ra đời từ chính nhu cầu ấy. Còn theo một số tài liệu ghi chép rằng, sở dĩ người miền Tây ưa võng là vì ngày xưa để thích nghi với yếu tố địa lý tự nhiên, vùng đồng bằng Sông Cửu Long thường xảy ra ngập lụt, người dân phải ứng xử cho phù hợp với môi trường sống nên họ thường ngồi xổm, ngồi trên ván hoặc gần gũi hơn là dùng bẹ lá tạo ra một chiếc võng đong đưa trên cao để được ráo, từ đó những chiếc võng luôn xuất hiện trong đời sống của họ. 

Chất liệu và cách người dân gia cố võng 

“Ở miền Tây thời trước khi chưa có đủ điều kiện, người dân thường dùng tàu chuối sứ phơi khô rồi tuốt bỏ lá, lấy sườn lá siết lại làm dây, đan thành võng. Hoặc là gần gũi và dễ thấy nhất là cây bình bát mọc hoang, người dân đốn về ngâm chừng mười bữa, nửa tháng thân cây bong ra, lấy lớp dây nâu bên trong đem phơi thật khô rồi đan lại để làm võng”, một người lớn tuổi kể lại.  

Ngày nay khi đời sống đã có phần khá giả hơn, người ta thường dùng những chiếc vòng bằng vải hay đan bằng những sợi dây nilon nhiều hơn. Võng nào lành, màu sắc rực rỡ thì mắc ở trong gian chính của nhà, như một lời mời khách, võng cũ hoặc dùng nhiều có vết chai thì đem cột ngoài hiên, chái bếp, cặp mé bờ ao để có lúc ra nằm chơi, hóng mát, ngủ trưa. 

Chức năng mà chiếc võng đảm nhiệm từ đó cũng hết sức đa dạng, phong phú. 

Nhiều cà phê võng còn tích hợp quán ăn, phòng trọ, như một trạm dừng chân thu nhỏ

Cà phê võng "đặc sản" không thể thiếu khi xuống miền Tây, thậm chí còn là nơi qua đêm giá rẻ và là điểm cứu cánh của bất cứ vị khách qua đường - Ảnh 8.

 

https://afamily.vn/ca-phe-vong-dac-san-khong-the-thieu-khi-xuong-mien-tay-tham-chi-con-la-noi-qua-dem-gia-re-va-la-diem-cuu-canh-cua-bat-cu-vi-khach-qua-duong-20220215175040622.chn

Nguồn tin: Afamily.vn

You may also like

Leave a Comment