Home Ăn chơiDu lịch Chợ chồm hổm – phiên chợ chỉ mở lúc nửa đêm ở miền Tây có văn hoá ngồi sà xuống lựa đồ như “luật bất thành văn”

Chợ chồm hổm – phiên chợ chỉ mở lúc nửa đêm ở miền Tây có văn hoá ngồi sà xuống lựa đồ như “luật bất thành văn”

by admin
Rate this post

“Kỳ kèo chi vài ba đồng bà ơi. Mớ này nhà bên hông gửi bán giùm, chứ của tui là bớt cho chị rồi. Có mấy ngàn thôi, lấy đi tui cân dư cho chút đỉnh nghen”. 

“Bán gì mà mắc quá chời mắc, thôi cân cho tui đi”

Cứ như thế phiên chợ “đặc sản” của miền châu thổ chộn rộn từ 3 – 4 giờ sáng, các “hai lúa” tay xách nách mang, trải tấm cao su chừng 2 mét, đặt lên trên sản vật tươi rói của vùng đồng bưng, không thau, không rổ, chỉ có cây cân, cả góc thị tứ cứ như thế mà như mở hội. 

Chợ chồm hổm rộng khoảng 1000 mét vuông, chợ bắt đầu họp từ lúc 12h đêm đến tầm 9h sáng là bắt đầu tan 

CHỢ “MỞ MẮT” LÚC NỬA ĐÊM, CHỈ BÁN THỨ “NHÀ TRỒNG”, NGƯỜI BÁN VÀ NGƯỜI MUA AI CŨNG NGỒI CHỒM HỔM

Nằm gần Cầu Cái Nhúc, thuộc phường 3, thành phố Vị Thanh, chợ chồm hổm rộng khoảng 1000 mét vuông, sở dĩ được xem như khu chợ đặc biệt nhất xứ Vị Thanh là vì chợ này bắt đầu họp từ lúc 12h đêm, người buôn bán ở chợ không phải là tiểu thương chính hiệu mà phần lớn là nông dân, hàng hóa được bán tại đây đa phần là các sản vật có sẵn ở thôn quê hoặc do chính những người nông dân nuôi trồng hoặc canh tác được. 

Người dân tất bật ở chợ chồm hổm mỗi sáng 

Chợ chồm hổm - phiên chợ mở lúc nửa đêm chỉ bán "đồ nhà trồng" ở miền Tây, văn hoá ngồi sà xuống lựa đồ của người dân như "luật bất thành văn" khi đến đây  - Ảnh 3.

Chợ chồm hổm của người dân Vị Thanh có tuổi đời chắc được chục năm có lẻ

Trên tay mớ nhãn lồng mới hái sau hè, cuống vẫn còn chảy mủ, bà Trần Thị Út nhanh nhẹn bày nó trên một tấm bạt, chẳng cần rổ hay thau gì hết ráo. 

“Nhà trồng hai công rau, chủ yếu là bầu, bí với tí rau vườn như mồng tơi, rau má. Ông xã tui ngủ sớm, thức dậy từ lúc 11h khuya, tranh thủ hái rồi đem ra chợ bán liền cho tươi. Ngày hái được vài chục ký chứ không nhiều nhặn gì. Lâu lâu hàng xóm cũng gửi theo bán ké, mình sẵn tiện giúp luôn”, bà Út nói. 

Khi chỗ ngồi còn chưa ấm, mớ rau của bà Út đã hút khách. 

“Ủa nay đọt nhãn lồng bán sao chị?”

“Nhãn lồng mùa này hiếm 12 ngàn 1 ký, bầu 7 ngàn nghen” – bà Út đon đả mời khách thêm.

Cứ sau mỗi lượt khách ghé hỏi, đám rau còn đầy mủ của bà Út đã vơi dần. Người mua vài nghìn, người lấy 2 – 3kg. “Bữa nào mà hỏng vậy, chừng 2 tiếng là không còn cọng rau nào hết ráo” – bà Út gật gù khoái chí. 

Đa phần đồ ở chợ chồm hổm là đều do người dân tự trồng, tự canh tác

Chợ chồm hổm của người dân Vị Thanh có tuổi đời chắc được chục năm có lẻ, mỗi ngày chợ họp từ nửa đêm, đến khoảng 10h sáng là tan. Thời điểm đông người mua kẻ bán nhất là khoảng từ 3h – 7h sáng. Thưở đầu, người dân  nhà trồng gì bán đấy. Có người hừng đông thăm ruộng, câu được vài con cá lóc đồng, cũng đến đây trải bạt, ngồi chồm hổm rao bán. Sau này như một thói quen, người dân bắt đầu tụ họp, hình thành khu chợ chồm hổm sầm uất nhất xứ Vị Thanh như hiện nay.

Bông điên điển còn mùi sương, lọn súng còn vương mủ, bó đọt choại xanh mơn mởn như vừa được “tắm mưa”, kèo nèo, đắng đất, rau lang, bông bí… thứ mà không phải phiên chợ nào ở miền Tây cũng có lại tụ hết về đây. 

Hầu như những thứ rau quý báu hương đồng cỏ nội đề có ở chợ chồm hổm 

Ngoài rau củ, cá đồng cũng được xem là một trong những đặc sản của chợ chồm hổm, bởi có mấy khu chợ bán cá đồng thứ thiệt, con cá lóc đen kịch còn giãy đành đạch, cá trê thì da da vàng ươm, bà nội trợ nào mà khéo chỉ cần đưa mắt qua bầy cá đồng là đã có sẵn trong đầu nồi canh chua bạc hà tinh tươm, hay chén nước mắm gừng để đúng bài cá chiên. 

“Mấy con lóc lớn này tui bán 100.000 đồng, nhỏ thì 70.000 đồng. Mua nhanh đi, tí nữa là hết đó nghen” – một người bán cá mời mọc khách.

Dân Vị Thanh ngó giờ là biết khách nào ở nhà nội trợ, khách nào đến lấy rau củ cá thịt để bán lại. “Hễ nửa đêm là là biết khách sỉ, lấy hàng về bỏ lại cho các mối, còn không thì là quán ăn hoặc mấy người chở đi bán dạo, từ tờ mờ sáng đến lúc mặt trời mọc, thường là các mẹ, các dì, các cô chú mua về ăn”, một người bán khô rành rọt cho hay.  

VĂN HOÁ NGỒI HƠN TRĂM NĂM CỦA DÂN NAM BỘ KHIẾN TÂY PHỤC SÁT ĐẤT BỖNG GÂY TRANH CÃI 

Không chỉ riêng ở Vị Thanh mới có cảnh tượng người bán người mua thay nhau ngồi chồm hổm, xuôi về Nam Bộ, ở đâu có chợ dân lập, ở đó có kiểu ngồi này. Chẳng cần phải mở miệng giới thiệu một lời nào, cứ hễ thấy người bán trải bạt ngồi chồm hổm bày đủ thể loại rau dưa thì người mua cũng chẳng ngại ngần sà xuống hỏi giá, lựa, rồi mặc cả. 

Đến chợ chồm hổm để thấy cuộc giao thương miền Tây náo nhiệt

Mà không chỉ ở chợ, người ta có thể nhận biết một người dân miền Tây thông qua cách họ ngồi xuống một nơi không có ghế khi mỏi chân, hoặc trong những bữa cơm gia đình. 

Trong khi người miền Bắc ngồi xếp bằng mỗi khi lên bàn ăn cơm hoặc ngồi trên ghế ngay ngắn đồ ăn được dọn lên bàn chờ đông đủ các thành viên thì người Nam Bộ lại khác, có thể miêu tả điều này bằng cụm từ “dân dã”, người miền Nam có thói quen dọn cơm trên một bộ ván ngựa rồi cả gia đình xúm lại ngồi chồm hổm, đặc biệt vùng Cà Mau vẫn còn giữ kiểu ngồi ăn này. 

Riêng một số nơi người dân làm ruộng, canh tác, họ ăn uống giản dị ngoài bờ ao, bờ ruộng, mỗi ngày khi đi ruộng họ mang theo cơm, để trên các bờ ranh. Khi làm mệt, họ lên bờ ngồi chồm hổm ăn cơm. 

Theo một số tài liệu ghi chép rằng, lối ngồi chồm hổm là lối ngồi được hình thành để thích nghi với yếu tố địa lý tự nhiên, vì ngày trước vùng đồng bằng Sông Cửu Long xảy ra ngập lụt, người dân phải ứng xử cho phù hợp với môi trường sống nên lối ngồi này đi theo xuyên suốt quá trình khai hoang khẩn hóa của họ. Cứ như thế, thế hệ sau lấy thế hệ trước làm gương, trong quá trình học hỏi lại cảm thấy cách ngồi này tương đối dễ chịu, thoải mái và từ đó nó trở thành kiểu ngồi đặc trưng trong cộng đồng cư dân miền Nam. 

Chợ chồm hổm như một nét độc đáo ở xứ Vị Thanh

“Ngày xưa đường phố chợ miền Tây chưa được sạch đẹp khang trang như bây giờ, mà miền Tây là đồng bằng, cho nên hể có mưa là ngập nước, muốn ăn người ta leo lên ghế mà ngồi ăn, riết thành thói quen của người dân miền Tây, là do địa hình đường xá, chợ còn ẩm thấp, chưa được nâng cao, sạch sẽ, cao ráo như ngày nay, nên còn gọi là kiểu ngồi nước lụt. Nhiều người ngồi vậy mà ăn cơm ngon hơn. Ngày xưa Tây khoái kiểu ngồi này của dân miền Nam bởi không phải ai cũng ngồi lâu được kiểu như vậy”, một người bình về cách ngồi chồm hổm này.  

Mặc dù mang nhiều nét đặc trưng vùng miền nhưng cách ngồi chồm hổm của người miền Nam cũng từng gây tranh cãi. Nhiều người rằng đây là lối ngồi của tầng lớp thấp cổ bé họng, kém duyên, không tôn trọng người khác. Nay nhờ tiếp thu nếp sống văn minh đô thị nên thế hệ trẻ ở vùng Nam Bộ đã thay đổi kiểu ngồi thay vào đó người ta chọn cách ngồi thể hiện sự lịch sự, tôn trọng người đối diện. Thế nhưng cứ hễ đi đâu nhìn các bà các cô sà xuống lựa đồ, ở nơi không có ghế ngồi là biết ngay đó là kiểu chồm hổm của người miền Tây. 

Chợ chồm hổm - phiên chợ mở lúc nửa đêm chỉ bán "đồ nhà trồng" ở miền Tây, văn hoá ngồi sà xuống lựa đồ của người dân như "luật bất thành văn" khi đến đây  - Ảnh 7.

Người miền Tây quen cách ngồi chồm hổm

Chợ chồm hổm - phiên chợ chỉ mở lúc nửa đêm ở miền Tây có văn hoá ngồi sà xuống lựa đồ như "luật bất thành văn" - Ảnh 9.

https://afamily.vn/cho-chom-hom-phien-cho-chi-mo-luc-nua-dem-o-mien-tay-co-van-hoa-ngoi-sa-xuong-lua-do-nhu-luat-bat-thanh-van-20220208032419961.chn

Nguồn tin: Afamily.vn

You may also like

Leave a Comment